Cùng lang cộng chẩm – An An 10.3

Cùng lang cộng chẩm – An 10.3

 

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Edit: Coin

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Nàng quay đầu nhìn An Dĩ Phong, hắn xoay người né tránh tầm mắt của nàng.

“Con biết.” Nàng chậm rãi khuất tất, quỳ xuống trước mặt Tư Đồ Nạo: “Nhưng con thương anh ấy, con cho tới bây giờ chưa từng yêu thương ai, sau này cũng sẽ không…”

Trình Bùi Nhiên xoay người, mở cửa, chậm rãi đi ra ngoài.

Tư Đồ Nạo mắt thấy tình cảnh này, càng bi phẫn, vung tay lên, giơ đến giữa không trung bỗng run rẩy, buông xuống, không nỡ ra tay với nữ nhi của chính mình, đành từ bỏ, kéo tay nàng nói: “Đi, theo ta về nhà.”

Nàng ngoái nhìn phía sau, An Dĩ Phong vẫn không nhìn nàng, nàng không khỏi bắt đầu tâm tình hoảng loạn, sợ hãi, dự cảm có điềm xấu sắp xảy đến.

Nàng hiểu rõ, nếu nàng thật sự đi, sau này An Dĩ Phong cũng sẽ không bao giờ gặp lại nàng!!

Nàng tránh thoát, vội vàng biểu lộ lập trường của chính mình: “Không, con không đi! Con biết mình không thể gả cho anh ấy, con chỉ đơn thuần thương yêu anh ấy thôi cũng không được sao? Ba ba, con sẽ không làm cho ba xấu hổ, khi gặp người ngoài, có chết con cũng sẽ không thừa nhận tình cảm giữa hai đứa, ba để cho con với anh ấy gặp nhau vào ban đêm, không ai nhận ra được không?”

Tư Đồ Nạo cố gắng nén cơn lửa giận, áp thấp giọng hỏi: “Con có biết mình đang nói gì không?”

“Sau này con cùng anh ấy hẹn hò nhất định sẽ cẩn thận, chúng con có thể tận lực ít gặp mặt nhau, bao lâu cũng được, chỉ cần một năm một lần… Baba, con van xin ba, con không thể không gặp anh ấy…”

“Con!”

“Con biết mình làm sai.” Nàng hít sâu một hơi, lau đi hơi nước ở nơi hốc mắt, quỳ xuống ôm lấy hai vai Tư Đồ Nạo: “Con còn trẻ, đường tương lai còn dài. Ba coi như là con nhất thời tình mê, rất nhanh có thể sẽ không còn thương hắn nữa, hoặc là hắn không còn thương con, đến lúc đó, con cũng sẽ không oán, không hối, nhưng mà bây giờ, ba bắt con bỗng nhiên cắt đứt đoạn tình cảm này, con làm không được… Nếu như làm được, con cũng nhất định ôm hận suốt đời.”

“Thuần Thuần……” Tư Đồ Nạo thở dài, ngữ khí hòa hoãn: “Theo ta về nhà, về nhà rồi nói chuyện.”

“Vậy ba cho con mấy phút, con muốn nói với anh ấy mấy câu.”

Tư Đồ Nạo nhìn thoáng qua An Dĩ Phong đang đứng trầm mặc một bên, bất đắc dĩ gật đầu: “Ta ở trong xe chờ con.”

**********************************************************************

Gian phòng chỉ mới vài phút trước còn nồng đậm lửa nóng, hiện tại lại lạnh lẽo như hầm băng.

Tiếng cười đùa vương vấn xung quanh bọn họ dường như đã lùi vào dĩ vãng.

Tư Đồ Thuần đứng dậy, từ phía sau kéo lấy tay của An Dĩ phong, tự ấp ủ bàn tay đang lạnh toát của mình, nhưng hắn lại rút ra.

“Anh rốt cục hiểu tại sao em lại nói chúng ta không ở cùng một thế giới.” Hắn cười khổ: “Nguyên lai…… ông ấy là cha của em. Tại sao không nói sớm cho anh biết?”

Nàng hiểu ý hắn, hôm ba ba của nàng nhậm chức, nàng và An Dĩ Phong vừa vặn nhìn thấy trên TV. Ngày đó hắn còn nói một câu cực kì châm chọc, làm cho nàng đến bây giờ vẫn nhớ.

“Nói thì có thể thay đổi gì chứ.”

“Con gái cảnh sát trưởng cục cùng với tội phạm đầu sỏ của giới hắc đạo vụng trộm yêu đương, em có biết nếu chuyện này truyền ra ngoài thì kinh thiên đến cỡ nào không?”

Cùng lang cộng chẩm – An An 10.2

Cùng lang cộng chẩm – An An 10.2

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Edit: Coin

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Thân thể nhuyễn ngọc ôn hương chẳng mấy chốc đã châm hỏa dục bùng phát, hắn cũng không có cách nào kiềm nén, bàn tay to kéo mạnh áo nàng, vạt áo hồng phấn mỏng manh vừa trượt xuống, lộ ra nơi đầy đặn □……

Hắn khó có thể ức chế, gầm nhẹ một tiếng, vội vã cắn nuốt đầu ngọc ửng đỏ.

“Ngô……” Đặc thù kích thích làm cho nàng cứng người, khó khăn níu kéo lý trí đang bị dìm trong lửa nóng.

Mặc dù nhà hàng cũng không phải là một địa phương lãng mạn gì, nhưng nàng chấp nhận, cùng hắn, loại nam nhân tính tình khó lường này, bất kể ở đâu, nhất định đều sẽ có một tư vị khác nhau.

Nàng đưa tay cởi y phục của hắn, hắn lại bỗng nhiên bắt lấy tay nàng, xấu xa đối nàng nháy mắt: “Vội vã như vậy?”

“Anh không vội?”

“Muốn cũng không nên……” Hắn vừa chỉnh sửa y phục của nàng, vừa cố gắng bình ổn hô hấp lộn xộn của mình: “Nơi này không được, chỉ một lát là phục vụ sinh sẽ mang thức ăn lên.”

Hắn không nói thì nàng quên mất.

Nàng không ý tứ ngồi dậy, sờ sờ mặt mình.

Lòng tràn đầy sùng bái nhìn lén hắn, năng lực tự khống chế của hắn thật kinh người, bất cứ lúc nào cũng sẽ không hoàn toàn đánh mất lý trí.

Có lẽ chỉ có nam nhân khác thường như vậy mới có thể ở trong giới hắc đạo hoành hành, lại có khả năng làm cho nàng nhất mực muốn bảo vệ mảnh tình này.

Nàng tin tưởng, hắn thực sự là một nam nhân tốt, có thể để nàng phó thác chung thân — nếu như không giết người như ngóe, tội ác không tha!

“Lát nữa muốn đi đâu?”

“Theo ý anh.” Nàng ngồi trong lòng hắn, một tay ôm vai hắn, một tay đan vào tóc hắn, hưởng thụ xúc cảm ngọt ngào.

Hắn chăm chú hỏi: “Đi quán bar, hình như có chút thô tục.”

“……”

Hình như giống như tình nhân cùng nhau lựa chọn địa điểm hẹn hò, nàng cảm giác có chút sung sướng, hạnh phúc.

“Câu lạc bộ đêm đi, rất náo nhiệt!”

“An Dĩ Phong, anh đi đến đâu cũng rất náo nhiệt.” Nàng vuốt ve khuôn mặt tuấn tú, sáng láng của hắn, cười đến mức say mê.

“Hải Tân Dục Quán……” Mặt hắn tràn đầy tà ý, đánh giá vóc người của nàng.  “Thế nào?”

“Không muốn……” Cứ nghĩ đến cả ngày bên bãi biển, da thịt thấm đẫm nước đã làm cho nàng mặt đỏ tới mang tai, quá sức kích tình đi.

“Nơi đó rất lãng mạn, anh cam đoan em sẽ suốt đời khó quên.”

“Em không đi!” Nàng ngồi ở trên đùi hắn, lớn tiếng kháng nghị.

“Tiểu Thuần, biết điều một chút, phải nghe lời……”

“……”

Hình như giống như tình nhân cùng nhau lựa chọn địa điểm hẹn hò, nàng cảm giác có chút sung sướng, hạnh phúc.

“Câu lạc bộ đêm đi, rất náo nhiệt!”

“An Dĩ Phong, anh đi đến đâu cũng rất náo nhiệt.” Nàng vuốt ve khuôn mặt tuấn tú, sáng láng của hắn, cười đến mức say mê.

“Hải Tân Dục Quán……” Mặt hắn tràn đầy tà ý, đánh giá vóc người của nàng.  “Thế nào?”

“Không muốn……” Cứ nghĩ đến cả ngày bên bãi biển, da thịt thấm đẫm nước đã làm cho nàng mặt đỏ tới mang tai, quá sức kích tình đi.

“Nơi đó rất lãng mạn, anh cam đoan em sẽ suốt đời khó quên.”

“Em không đi!” Nàng ngồi ở trên đùi hắn, lớn tiếng kháng nghị.

“Tiểu Thuần, biết điều một chút, phải nghe lời……”

“……”

“Chúng ta đừng ăn lung tung gì hết, chốc nữa đến dục quán, anh mời em ăn món ngon nhất…”  Thấy nàng gật đầu, An Dĩ Phong vui thích, không ngừng lôi kéo tay nàng đi ra ngoài.

Cửa mở ra, An Dĩ Phong sững sờ chết lặng.

Nàng tò mò, len lén nhìn về phía trước, bắt gặp bóng dáng cao gầy của một nam nhân đứng bên cửa, thân hình hơn năm mươi tuổi lúc này nhìn qua đang kịch liệt run rẩy, hai hàng lông mày nhíu chặt, trên trán mạch máu đập dồn dập.

Một vị cảnh sát đĩnh đạc đứng sau lưng ông ta, sắc mặt xanh mét – là Trình Bùi Nhiên.

“Mấy người……” Nam nhân nhìn ra hành lang, bước nhanh tới cửa.

Phía sau ông, Trình Bùi Nhiên tiếp bước đi vào, nhanh chóng đóng cửa lại.

Tư Đồ Thuần bất an chỉnh trang quần áo của mình, liếm liếm môi dưới cúi thấp đầu, gọi một tiếng: “Ba!”

Sắc mặt An Dĩ Phong thoắt thay đổi, xúc động buông tha bàn tay của nàng.

“Ta ở ngoài cửa nghe thấy tiếng của con, còn tưởng mình nghe lầm, không ngờ…” Thanh âm của Tư Đồ Nạo không lớn, nhưng ngữ điệu kiềm chế, báo hiệu tâm tình tràn ngập lửa giận cực độ cùng thất vọng bi thương.

“Con nhìn đi… nhìn bản thân mình đi….” Hắn chỉ vào y phục lộn xộn trên người nàng, nghiến răng: “Con tại sao biến thành như vậy!”

Nàng cúi đầu, không trả lời, cũng không muốn trả lời.

“Con có biết mình đang làm gì hay không? Con có biết nam nhân này là ai không!” Hắn gay gắt chỉ vào An Dĩ Phong, rít lên từng chữ, từng chữ một: “Hắn là tội phạm nguy hiểm nhất, có xử bắn trăm lần cũng chưa đủ đâu!”

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~`

Cùng lang cộng chẩm – An An 10.1

Cùng lang cộng chẩm – An An 10.1

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Edit: Coin

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Vừa hơn tám giờ, Tư Đồ Thuần đã diện xong bộ quần áo nàng cố ý tuyển chọn ở “Phong trần đặc sắc” với áo ngắn hở vòng eo thon gọn màu hồng phấn cùng quần cộc bó sát đường cong quyến rũ. Nàng không mang vớ da, quần cộc làm lộ đôi chân thon dài càng thêm mê người.

Nàng cột cao tóc, vén gọn ra sau, vài sợi rơi xuống, ôm lấy khuôn mặt trắng trẻo càng tăng thêm nét diễm lệ. Cũng may mắt kính màu tím mới nhất của Gucci che kín gần hết khuôn mặt, mới không để ai nhận ra nàng.

Một thân trang phục nữ tử phong trần kinh điển như vậy nên ngay cả phục vụ sinh của liệu lý điếm cũng không nhìn ra nàng chính là nữ cảnh đoan trang thường ngày.

“Tiểu thư, xin hỏi có hẹn trước hay không?” Nàng vừa vào cửa, phục vụ sinh đã nhiệt tình chào đón, ánh mắt vô tình cố ý lướt qua bả vai trần dụ hoặc của nàng.

“Phòng 222 có ai đặt chưa?”

“Đã có người, chi bằng để tôi đưa cô tới phòng 322, ở phòng đó cũng có thể nhìn thấy quang cảnh công viên phía đối diện……”

“Có người?” Nàng suy nghĩ một chút, hỏi: “Có phải hay không một nam nhân mặc áo vest đen?”

Phục vụ sinh lập tức hiểu ý, đáp: “Đúng vậy, ngài ấy chờ cô đã lâu rồi, mời đi theo tôi.”

“Cám ơn! Tôi có thể tự đến đó.”

Bước đến phòng hẹn, nàng cố ý liếc nhìn bốn phía, xác định không có ai, mới mở cửa đi vào.

Cửa vừa hé mở, lập tức có một cỗ lực kéo nàng té vào trong, nàng hoảng hốt kinh hô một tiếng, còn chưa kịp phản ứng, đối phương đã đem nàng ôm chặt, hơi thở nam tính vô cùng quen thuộc cắn nuốt thanh âm sợ hãi của nàng.

Nụ hôn cuồng phong nóng bỏng kịch liệt vô cùng, củi khô lửa nóng, cuồng dã không thua gì bão táp mưa sa.

Nàng từ trong kinh sợ hồi tỉnh, trong nháy mắt lại bị kích tình khuynh đảo, trầm mê.

Ở hắn cường thế cùng phấn thích vượt quá mức bình thường, nàng hạnh phúc đầu hàng, hòa tan trong lồng ngực ấm nóng hừng hực của hắn, tận tình hưởng thụ……

Thẳng cho đến khi sắp hít thở không thông mà chết, mới quyến luyến không thôi đẩy An Dĩ Phong vẫn còn đang bị vây trong trạng thái phấn khích quá độ tách ra, dùng hai nắm tay nhu nhược nhẹ đấm vào bả vai hắn: “Anh chưa nhìn rõ ai đã hôn, không sợ hôn nhầm người sao?”

Hắn chuyển môi sang âu yếm vành tai nàng, tham lam cắn mút da thịt non mịn: “Sẽ không nhầm, em dù có biến thành cát bụi anh cũng có thể nhận ra……”

“Nhãn lực không tệ a!”

“Anh nhìn em từ trước tới giờ không cần dùng mắt.”

“Vậy dùng gì?”

“Cảm giác!” Hắn tháo xuống mắt kính của nàng, dùng lực bắt lấy eo nhỏ, ép nàng dán chặt vào ngực hắn.

Hắn nghe thấy hơi thở của nàng, trên mặt là nụ cười vô cùng hưởng thụ:“ Có thể làm cho tim anh có cảm giác đập dồn dập thế này, nhất định là em……”

“Thật sự?” Nàng ôm bờ vai của hắn, cười đến mức khóe miệng cong lên. “Vậy anh không thấy được em, chẳng phải biến thành người chết sao?”

“Không thấy được em, anh chính là một xác chết không hồn……”

Lời ngon tiếng ngọt của nam nhân, đúng là ma túy đối với nữ nhân, biết rõ có độc, muốn ngừng cũng không thể.

Nàng cười, dùng ngón trỏ chạm nhẹ bờ môi hắn: “Miệng lưỡi của anh a…… chính là họa quốc ương dân.”

“Anh đối với em, tuyệt đối là thật lòng thật dạ!”

“Vậy anh nói cho em biết, lòng của anh bây giờ đang suy nghĩ cái gì?”

“Anh đang suy nghĩ……” Hắn ôm vòng eo nhỏ nhắn của nàng, môi lần xuống dưới: “Tư Đồ cảnh quan, buổi sáng hôm nay đã lục soát toàn thân của anh, bây giờ cũng nên đáp lễ một chút đi chứ!”

“Mồm miệng láu cá……” Một trận tê dại làm cho nàng cười đến cả người run rẩy, ở trong lòng hắn bất an giãy dụa, tránh né đôi môi tham lam của hắn. “Không có biện pháp, ai bảo em hết lần này tới lần khác thích miệng lưỡi trơn tru của anh……”

“Em sẽ mau biết nó có bao nhiêu đáng hận……”

Hắn nghiêng người, trực tiếp đè nàng ngã xuống đất, hơi thở nóng nhuyễn, thân thể hắn giam cầm hai bả vai nhỏ nhắn của nàng, cuồng dã liếm hôn, theo đuổi bộ ngực tuyết trắng……

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Giáo sư tình nhân – Chap 3.3

Giáo sư tình nhân – Chap 3.3

Tác giả: Thư Cách

Edit: Đậu hũ

************************************

Áo kiểu không tay đơn giản, quần tây cùng giày xăng ̣đan, làm cho cả người nàng toát ra hơi thở dào dạt thanh xuân động lòng người, ngay cả ngón chân nhỏ nhỏ cũng đáng yêu đến vậy, làm cho người ta rất muốn……

Du Chính Dung ý cười càng sâu.

Ôm cánh tay, hắn nhàn nhạt tựa vào giá sách, ung dung chờ.

Hạ Hiểu Úc “nghiên cứu” xong tấm danh thiếp, biết được mỹ nữ vừa mới ở đây là một phóng viên, có chút chút tia ghen tuông quái lạ chậm rãi sinh ra trong bụng.

Bọn họ thoạt nhìn thật xứng đôi, dù là tuổi tác, ngoại hình hay sự nghiệp……

So với nàng mà nói, hình như người kia là một thế giới hoàn toàn khác.

“Xem xong rồi phải không? Có thể để ý tôi chút không?”

Nàng hoảng sợ, ngẩng đầu đón nhận ánh mắt biết cưòi của hắn, hàm súc lại nhiệt tình nhìn nàng.

Lại là cái cảm giác kỳ quái này: Tim đập nhanh, hô hấp bắt đầu khó khăn……

“Anh…… Tìm tôi có chuyện gì?” Hạ Hiểu Úc bối rối thiếu chút nữa nói không nên lời, chỉ lắp bắp tùy tiện hỏi.

“Giờ đã biến thành ‘Anh’? Vừa mới rồi không phải còn có người gọi tôi ‘Thầy?”

Nàng thề mặt của nàng đã biến thành cà chua rồi.

Thật giận, Du Chính Dung nghĩ như thế nào vậy? Không lẽ nữ sinh nào trước mặt hắn cũng háo sắc sao?

Không, không chỉ có nữ sinh, còn có nam sinh cũng ham sắc đến cạn lời lun, tỷ như Giang Thành Bân.

“Không có việc gì nghiêm trọng cả, chỉ là muốn trả báo cáo cho em, nhân tiện muốn hỏi……”

Du Chính Dung đi tới, nhàn nhã tựa vào góc bàn. Cặp chân dài chướng mắt kia chờ tới, cách nàng gần đến như vậy, Hạ Hiểu Úc cảm thấy nửa thân bên phải, bắt đầu nóng lên một cách đáng sợ.

“Hỏi tôi cái gì?”

“Có muốn cùng tôi ăn cơm không? Quay về Đài Bắc lâu như vậy, mà tôi chưa lần nào ăn được một bữa cơm đàng hoàng đâu.” Hắn khuynh người hướng về phía nàng, sủng nịch cười hỏi: “Chúng ta còn có thể tán gẫu một chút.”

“Muốn…… Muốn tán gẫu cái gì?” Hạ Hiểu Úc cúi thấp đầu, không dám nhìn hắn, chỉ cảm thấy trái tim thẳng thắn đập thật nhanh, nàng thậm chí còn cảm thấy hình như hắn cũng nghe được tiếng tim đập chính nàng.

“Tôi cũng không biết.”

Du Chính Dung nói đây là lời thật lòng. Hắn thật tình không biết muốn tán gẫu cái gì, chỉ là, hắn không thể tiếp tục kiềm nén bản thân cùng nàng nói nhiều… nói đến cả ….dục….

Xem ra, hắn ngay cả tay hắn giờ cũng không còn do hắn khống chế nữa rồi.

Hắn ôn nhu, nhẹ nhàng mà giúp nàng đem mấy sợi tóc biên vén về phía sau tai.

Ngón tay thon dài chậm rãi lướt qua, mang đến từng đợt từng đợt nhiệt lưu đáng sợ, Hạ Hiểu Úc cảm thấy lỗ tai mình đại khái là đang bị thiêu sạch rồi.

Du Chính Dung rất đúng mực, hắn không có lưu luyến, tuy rằng hắn rất muốn tiếp tục.

“Được không?” Giọng nói nhã nhặn mà hơi trầm thấp, rất ôn nhu hỏi. (@đậu: đang dụ mà, gì nhiên phải ôn nhu òi!)

“Cái gì…… Cái gì mà được không?” Trời ạ, giọng nàng tự nhiên lại hơi hơi run run, thế này thật không giống nàng nha!

Hạ Hiểu Úc, ngươi bị làm sao vậy!

“Cho phép tôi được mời em ăn cơm, được không?” Du Chính Dung nở ra nụ cười nhẹ, hắn thở ra một hơi dài, “Rốt cục có thể quang minh chính đại nói ra, anh nhịn lâu lắm rồi.”

“Anh……” Hạ Hiểu Úc rốt cục ngẩng đầu, vẻ ngạc nhiên khiến khuôn mặt trái xoan đỏ ửng, nàng hoài nghi khuôn mặt tuấn tú mà tà nghễ đang tươi cười kia,“Anh có thể làm vậy sao? Anh là thầy.”

“Giờ hình như đã không còn nữa rồi.” Hắn cúi đầu chăm chú nhìn nàng, ánh mắt còn thực chân thành.

“Nhưng mà…… Vì sao là tôi?” Nàng vẫn là tràn ngập hoài nghi,“Chẳng lẽ mỗi cuối học kỳ nào, anh cũng đều hẹn từng sinh viên nữa ra ngoài ăn cơm sao?”

Đối với chất vấn sắc bén của nàng, Du Chính Dung chỉ có thể cười khổ.

Quả nhiên không phải là con mèo nhỏ nhu thuận nghe lời, nàng … có “móng vuốt”.

Tuy rằng lười biếng, tuy rằng luôn giống như đắm chìm trong chính thế giới của mình……

Nàng có chút không hiểu ý cười “đen tối” của hắn.

Từ lần gặp đầu tiên, nàng lười biếng nói cho hắn biết phòng học này không phải lớp hăn muốn tìm, ánh mắt đẹp hoàn mĩ cùng đôi mi dài quyến rũ, đúng là đôi mắt đẹp câu dẫn lòng người, kể từ khoảnh khắc đó về sau, hắn quên không được chính là đôi mắt kia.

Lúc cố tình hay khi vô ý, bản chất vốn hồn nhiên của nàng càng khiến nàng thêm say lòng người, dù nàng hoàn toàn không biết bản thân mình có bao nhiêu lực hấp dẫn, ánh mắt say đắm của những nam sinh bên cạnh, nàng đều nhìn như không thấy.

Tốt lắm, như vậy cũng… rất tốt.

“Em đoán tôi sẽ không chứ?” Hắn cố ý hỏi.

“Không cái gì?”

Hắn nở nụ cười, cười đến thực vui vẻ.

“Có thể hay không hẹn mỗi một nữ sinh đi chơi, em vừa mới hỏi đó.” Du Chính Dung cười nói: “Tiểu thư, em thật sự không đủ chuyên tâm, may mắn lúc học em cũng không đến nỗi như vậy.”

“Tôi……” Nàng ảo não lại xấu hổ cắn môi.

Nhất định phải nói vậy cho hắn chế giễu sao? Hạ Hiểu Úc, vì sao mi lúc nào cũng vậy không chịu thua kém ai!

Du Chính Dung chăm chú nhìn khuôn mặt trái xoan kia, có chút không đành lòng, mặc dù lúc chọc ghẹo nàng, hắn thật sự có rất nhiều vui thú a.

Bất quá, chớ có chọc con mèo nhỏ phát hỏa, có khả năng sẽ bị móng vuốt “cào” bị thương. Lòng hắn thầm cảnh báo cho chính mình.

“Đáp án là, sẽ không.” Hắn mỉm cười đưa ra đáp án.“Dĩ nhiên tôi sẽ không hẹn từng nữ sinh đi chơi. Trên thực tế, cho tới bây giờ tôi chưa từng hẹn với học trò mình.”

“Cho tới bây giờ chưa từng hẹn?” Hạ Hiểu Úc mới không tin, nàng hừ một tiếng,“Vậy anh vừa hỏi tôi cả buổi, hỏi tôi có muốn ăn tối với anh không, là ý gì?”

“Em đúng là không chuyên tâm, ngay từ đầu không phải tôi đã nói sao?” Hắn cúi người về phía trước, khều khều chóp mũi của nàng,“Em đã không còn là sinh viên của tôi.”

Dựa vào gần đến vậy, khuôn mặt anh tuấn mà nhã nhặn ở trước mặt nàng từ từ phóng lớn, cười vừa đáng ghét vừa mê người như vậy, hại nàng đến cả hô hấp cơ hồ muốn quên mất.

Đáng chết, hắn cư nhiên…… Còn đúng là con sâu rượu nữa a!

Hết chap 3

An Angel for Emily

AN ANGEL FOR EMILY

Author: Jude Deveraux

Translator: Coin

Thể loại : Paranormal

Emily Jane Todd đã tìm thấy thiên thần hộ mệnh của mình!

Cô thủ thư của thị trấn nhỏ bé đã bỏ chạy khỏi vị hôn phu và đụng xe vào một thiên thần lang thang. Sau sự cố mà không hề bị chút thương tổn nào, “Michael” tiếp tục nhấn mạnh rằng sự tồn tại của anh là hoàn toàn hợp pháp, trong khi Emily lại hy vọng vụ tai nạn không làm ảnh hưởng tới thần kinh của anh, hay đơn thuần cô chỉ không muốn tin rằng một thiên thần có thể đẹp trai đến thế.

Tuy nhiên, Michael đã nhanh chóng tiết lộ những điều đáng kinh ngạc về cô và làm cho cô nở nụ cười mà trước đây chưa từng có. Tuyệt vời hơn, anh còn tuyên bố mình được gửi đến để cứu giúp cô. Và điều duy nhất mà Emily đang phải bận tâm là việc trốn thoát khỏi cuộc hôn nhân sắp tới của mình, vì thế cô sẵn sàng chào đón anh chàng thiên thần hộ mệnh hấp dẫn. Nhưng khi anh nhìn thấu vào tâm hồn cô – anh thấy được một vẻ đẹp hiếm thấy – Emily sẵn sàng đánh đổi cả thiên đường để được ở trong vòng tay anh. Hành trình của họ sẽ phá vỡ mọi quy tắc của trời đất với mong muốn duy nhất: Một tình yêu thần thánh.

Nam sủng của tiểu thư

TIẾT TỬ

Một ngày họp chợ náo nhiệt, người đến kẻ đi, âm thanh tiểu thương rao hàng vang vọng khắp trấn Bắc thành phồn vinh.

Một tiểu nam hài ăn mặc tôn quý, vẻ mặt tò mò đánh giá bốn phía, đôi mắt đảo quanh, bộ dáng tuấn tú đến mức khiến người khác phải chú ý.

“Tiểu…… Thiếu gia!” Một bà thím thở hồng hộc chạy theo phía sau, vừa thở hổn hển lao tới, bị tiểu nam hài nhìn chằm chằm, liền vội vàng sửa miệng.

“Làm gì?” Đỗ Tiểu Nguyệt tức giận hướng bà vú trừng mắt, tuy rằng nàng mới tám tuổi, nhưng đã tinh quái không ai đỡ nổi.

“Người…… Người làm ơn đi chậm một chút! Chẳng may bị lạc thì làm sao?” Lưu ma ma lo lắng ồn ào, chỉ sợ đem biểu tiểu thư Nghiêm phủ sủng ái đánh mất.

“Khẩn trương cái gì? Thất lạc ta sẽ tự mình trở về, Bắc thành này ta cũng không phải không quen!” Phiết phiết phấn môi, Đỗ Tiểu Nguyệt cảm thấy bà vú quá sức bao đồng.

“Nói là nói như vậy, nhưng nếu người bị bắt cóc, trách nhiệm này bà lão như tôi không kham nổi đâu!” Lưu ma ma vội vàng cất lời, trước vị tiểu thư Đỗ gia thật là vừa thương vừa thấy bất đắc dĩ.

Rõ ràng là một nữ oa nhi đáng yêu, lại cố tình thích mặc nam trang, một chút nữ tính cũng không có, cầm kỳ thi họa không hứng thú, còn yêu việc múa đao lộng kiếm, lại được Nghiêm gia chủ tử chiều chuộng, càng làm cho nàng vô pháp, vô thiên.

May mà, tiểu thư nhỏ cũng không phải khó hầu hạ, tuy rằng nhận hết sự yêu thương, sủng ái của mọi người, nhưng tuyệt không kiêu căng, chỉ như con ngựa hoang tính tình càn quấy khiến người ta khó có thể chống đỡ.

Hơn nữa nàng đặc biệt thích trêu chọc tiểu cô nương, cơ hồ đem hết các cô nương ở Bắc thành ra quấy phá, làm cho các cô nương này kiên quyết đòi gả cho biểu thiếu gia của Nghiêm phủ.

Đùa thật hay! Nghiêm phủ chỉ có biểu tiểu thư, làm gì có biểu thiếu gia nha?

Nhưng mà biểu tiểu thư vẫn tuyệt không lo lắng, còn nói muốn kết hôn cô nương đáng yêu kia vào cửa, này…… Này làm sao được?

“Tiểu…… Thiếu gia.” Lưu ma ma thiếu chút nữa không giữ được miệng, “Người sẽ không tính đi trêu đùa tiểu cô nương nhà ai nữa đấy chứ?” Bà sợ điểm ấy, cho nên mới không thể không đi theo tiểu thư nhỏ.

“Muốn thì như thế nào?” Đỗ Tiểu Nguyệt không chút để ý đáp lời, một đôi mắt to quay tròn, nhắm thẳng bốn phía, tìm kiếm xung quanh.

Ai! Tiểu cô nương trắng nõn đáng yêu thật nhiều nha!

Tay tròn tròn, trên người thơm thơm, bị hôn trộm còn có thể đỏ mặt, xem ra đáng yêu như thế, chỉ hận Đỗ Tiểu Nguyệt nàng không phải thân nam nhi, bằng không sớm đem mấy tiểu cô nương đáng yêu này thú vào cửa rồi!

Nghe xong lời nói của tiểu thư nhỏ, Lưu ma ma khóc ngất. “Tiểu thiếu gia, xin người mau mau hồi phủ đi! Mấy cô nương muốn gả cho người đã sắp làm sập cửa Nghiêm gia rồi……” Vấn đề là, nàng không thể cưới nha!

Mấy câu van xin của Lưu mama,  Đỗ Tiểu Nguyệt hoàn toàn không có nghe vào tai, bởi vì nàng phát hiện được một cái đại mục tiêu.

Đó là một tiểu cô nương bộ dạng phấn điêu ngọc mài, xinh đẹp đến mức làm cho nhãn tình của nàng cũng phải sáng lên, không chút nghĩ ngợi liền xông lên phía trước.

“Tiểu tỷ tỷ, nàng tên gọi là gì?” Vừa nhìn đến mĩ cô nương trước mặt, Đỗ Tiểu Nguyệt lập tức nở nụ cười, ánh mắt nhìn chằm chằm, nhìn chằm chằm người ta.

Trời ơi! Càng nhìn gần, tiểu cô nương càng xinh đẹp hơn!

Đôi mắt hẹp dài, thâm thúy như đêm, mũi cao thẳng, lông mi cong vút, khuôn mặt cực mĩ, duy nhất không ổn chính là bộ dáng quá cao, bất quá cũng không sao, xinh đẹp của nàng có thể bù đắp hết thảy.

Gặp Đỗ Tiểu Nguyệt nhìn chằm chằm vào chính mình, ánh mắt phát kim tinh, giống như sắp chảy nước miếng, tiểu cô nương nhịn không được nhíu nhíu mày.

Không thèm để ý nàng, tiểu cô nương vòng qua Đỗ Tiểu Nguyệt muốn rời đi.

“Nàng chớ đi nha!” Đỗ Tiểu Nguyệt chạy nhanh giữ chặt lấy, “Tỷ tỷ, nàng tên gì? Chúng ta làm bằng hữu được không?”

“Buông tay!” Thanh âm cực lãnh từ miệng tiểu cô nương.

Đỗ Tiểu Nguyệt không bận tâm, ngược lại càng tò mò cúi đầu, tay nhỏ bé không ngừng vuốt tay nàng. “Oa! Tay nàng thật mềm nha, sờ thật ấm!” Tuy rằng so với tay mình còn lớn gấp đôi.

“Ngươi……” Tiểu cô nương không hờn giận nhíu mày, đang muốn vứt tay Đỗ Tiểu Nguyệt ra, Lưu ma ma đã chạy tới.

“Tiểu thiếu gia, làm ơn đừng náo loạn nữa!” Lưu ma ma nhìn không xong, vội vã bắt lấy Đỗ Tiểu Nguyệt, không cho nàng tiếp tục ăn đậu hũ của người khác.

“Bà vú, đừng ngăn cản ta……” Đỗ Tiểu Nguyệt mất hứng cằn nhằn, vừa nhấc đầu đã thấy tiểu cô nương đang bỏ đi. “Uy! Nàng còn chưa có nói cho ta biết tên đâu nha!”

Đỗ Tiểu Nguyệt tức giận đến dậm chân, cố tình thoát khỏi kiềm kẹp của bà vú, giãy mãi không được, đành hô to: “Uy! Ta gọi là Đỗ Tiểu Nguyệt, ở tại Nghiêm phủ, ta tuyên bố, nhất định sẽ lấy nàng!”

Một câu cuối, không lớn không nhỏ, vừa vặn làm cho toàn bộ người xung quanh nghe được, mà tiểu cô nương cũng lập tức dừng cước bộ, lấy ánh mắt tức giận lạnh lùng bắn thẳng về phía Đỗ Tiểu Nguyệt.

Không quan tâm cái nhìn chăm chú của mọi người cùng tiếng rên rỉ của bà vú, Đỗ Tiểu Nguyệt chỉ đứng hì hì cười, sớm đã quên chính mình là một cô gái, không thể cùng người ta thành thân.

Nàng chỉ biết là ── nàng nhất định phải có được tỷ tỷ xinh đẹp kia!

Cùng lang cộng chẩm – An An 9.5

Cùng lang cộng chẩm – An An 9.5

 

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Edit: Coin

************************************

Trong chốc lát, nàng cảm giác như khoảng cách giữa bọn họ thật gần, cho dù xa tận chân trời góc biển, đối với hai người cũng chỉ như gang tấc.

Cảnh sát trưởng nhìn thoáng qua Hàn Trạc Thần, rất đĩnh đạc nói: “Có tin báo các người tàng trữ vũ khí bất hợp pháp, mỗi người ở đây đều phải bị lục soát thân thể. Yên tâm, sẽ không làm mất nhiều thời gian của các người.”

Trong quán rượu lập tức vang lên tiếng ồn ào chửi bới, tranh cãi ầm ĩ, còn có người đập bể chai rượu, mấy trăm người phẫn nộ, hỗn loạn cả khu vực.

Tình cảnh này dù nam hay nữ cũng muốn tránh thật xa.

Hàn Trạc Thần vẫn nhàn nhã thay đổi tư thế, lẳng lặng ngồi ở góc tối theo dõi diễn biến.

Trong khi An Dĩ Phong vừa giơ tay lên, cả đại sảnh nhất thời lâm vào một mảnh yên tĩnh.

Thấy vậy, nàng hoàn toàn hiểu tại sao người trên hắc đạo đều nói Hàn Trạc Thần cùng An Dĩ Phong tuyệt đối có thể chinh phục bất cứ nữ nhân nào, bọn họ — quá suất đi!

Mọi người trong đại sảnh đều nhìn về phía An Dĩ Phong, chờ hắn nói chuyện, bao gồm cả nàng. Mà hắn lại thong dong không chút nóng vội, nửa ngồi ở trên bàn, hít một hơi thuốc thật sâu……

“Đứng yên đừng nhúc nhích, để cho bọn họ lục soát, hoàn toàn triệt để lục soát cho rõ ràng.” An Dĩ Phong nhìn thoáng qua Hàn Trạc Thần, cười khẽ: “Cảnh sát trưởng vừa mới thăng chức, chúng ta dù sao cũng phải cho ông ấy chút mặt mũi.”

Không ai phản đối, cũng không ai vọng động, tất cả mọi người đều duy trì tư thế cũ.

Nàng chợt hiểu tại sao nam nhân mới chỉ ngoài hai mươi tổi này đã có thể được giới hắc đạo nể trọng.

Cảm giác chinh phục áp đảo, cùng cá tính dường như nắm trong tay cả thế giới, đích xác chính là loại đàn ông có thể làm cho nữ nhân sùng bái, nam nhân thần phục!

Nàng nếu như là một tiểu nữ nhân bình thường, cũng sẽ si mê, lớn tiếng bày tỏ: “An Dĩ Phong, em yêu anh!”

Cảnh sát bắt đầu lục soát từng người một, bao gồm cả Hàn Trạc Thần cùng nam nhân mặc áo màu xanh lam.

Đến khi có vị cảnh quan muốn lục soát người của An Dĩ Phong, hắn tà tà ngắm nàng một cái, chỉ chỉ hướng nàng đang đứng bất động tại chỗ: “Ta tương đối thích được nữ cảnh…… Lục soát thân.”

Nam nhân tà ác này, nàng ở trong lòng cười khổ, ngoài mặt lại không dám lộ ra vẻ khác thường.

Nàng đi tới bên cạnh An Dĩ Phong, vừa đưa tay lên, hắn liền cởi áo khoác da trên người bỏ xuống, xoay lại, sống lưng cường tráng theo áo đen bó sát hiển hiện rõ nét dã tính tội lỗi.

Tay nàng vươn đến, cảm giác da thịt tiếp xúc làm cho cả người nàng chấn động, máu theo đầu ngón tay bắt đầu sôi trào, nóng rẫy.

Nàng nuốt nước miếng, từ vòng eo thon gọn thẳng tắp trượt xuống phía bên  trong bắp đùi, đường cong ấm áp, cường tráng không chút mỡ thừa thả lỏng hòan tòan làm cho nàng bất giác cử động thật chậm, ảo tưởng đến cảm giác không có sự ngăn trở của quần áo…

“Tư Đồ cảnh quan, cô cứ sờ như vậy, thật sự sẽ có súng đó!”

Cả phòng vang lên tiếng cười khiêu khích, còn xen lẫn giọng điệu châm chọc, đùa cợt: “Phong ca, chốc nữa em cũng muốn thử.”

Lại có người khác la lớn: “Ngươi thử xem? Ngươi không sợ Phong ca lấy đi cái mạng nhỏ của mình sao!”

Nàng giương mắt nhìn, chính là thủ hạ ở trong bệnh viện ngày hôm đó.

Hắn cũng không có tức giận, xoay người, hướng nàng cười.

Nàng thật sự tìm thấy súng, là loại súng lục ngắn, giấu ở trên mắt cá chân của hắn, che giấu rất kỹ, người bình thường tất nhiên sẽ không kiểm ra được, nàng có thể phát hiện, thuần túy là vì sờ quá mức “cẩn thận”.

Dựa theo thông lệ, sau khi lục soát phía sau sẽ phải bắt đầu lục soát phía trước. Nàng do dự hồi lâu, mới dám đem tay đặt ở trước ngực hắn, vừa cảm thấy nhịp đập khác thường nơi tim hắn, toàn thân nàng đã mềm nhũn, thiếu chút nữa ngã vào trong lòng hắn. Cố gắng trụ vững tinh thần, nàng tiếp tục sờ[1] xuống dưới, mười ngón tay non mềm nhẹ nhàng lướt qua bụng hắn, vòng eo…

Đang muốn hoàn tất công tác, nàng thoáng nghe thấy hắn ở bên tai mình hít thở dồn dập, kèm theo thanh âm: “Tiểu Thuần, anh là là một người đàn ông, một người đàn ông bình thường!”

Nàng giương mắt, nhìn thấy trong ánh mắt hắn hình bóng của mình, tràn ngập ham muốn chiếm giữ.

Nàng vội vàng thu hồi tay, cúi đầu, cố gắng nói chỉ cho mình hắn nghe: “Chín giờ tối nay, em ở Liệu Lý điếm chờ anh.”

Vừa nói xong nàng liền bỏ chạy, cũng không dám liếc hắn thêm lần nữa.

……

Nhiệm vụ của bọn họ dĩ nhiên thất bại, kết quả này cũng không ngoài dự đoán của mọi người.

Cảnh cục nhận được tin mật báo, làm sao có thể lục soát thấy súng được? Bất quá, sự kiện lần này làm cho nàng nhận ra: Khi Dã đang nhắm vào An Dĩ Phong, cố ý ở ngày hắn vừa xuất viện, bày trò hãm hại.

Nàng thật sự rất lo lắng cho hắn, hắc đạo từ trước đến giờ sống chết khó lường, ai biết hôm nay hắn khí chất ngất trời, ngày mai liệu có còn cơ hội trước mặt mọi người đùa giỡn nàng như vậy hay không……


[1] Nguyên văn của tác giả

Giáo sư tình nhân – Chap 3.2

Giáo sư tình nhân – Chap 3.2

Tác giả: Thư Cách

Edit: Đậu hũ

************************************

“Đi nãy giờ cũng lâu rồi, nếu chưa tới, tôi chắc không dám “hầu” nữa.” Nàng ngẩng đầu nhìn thấy xe bus bên phía đối diện, tính đi qua bắt xe bus.

Kết quả, mới bước ra được một bước, trước mặt vụt qua một chiếc xa máy.

Thiếu chút nữa đã đụng vào nàng, lảo đảo hai bước, cổ tay phải bị một bàn tay to, nóng ấm chặt chẽ nắm lại.

“Cẩn thận!” khuôn mặt tuấn tú của Du Chính Dung, ý cười hoàn toàn biến mất, hắn còn thật sự cảnh báo,“Em đừng có chạy loạn nữa.”

“Tôi……”

Bị chặt chẽ bắt lấy, đôi mắt sáng ngời kia quét kĩ qua người nàng, Hạ Hiểu Úc chỉ cảm thấy máu toàn thân đều dồn lên mặt.

Nàng bắt đầu mơ hồ nhận thức được, trong khoảng thời gian này, mỗi khi nàng nhìn thấy hắn, cái loại cảm giác bức rức này, hình như lúc nào cũng xuất hiện.

Không hiểu sao lại hay để ý, không hiểu sao tự dưng xấu hổ, luôn không được tự nhiên……

Trốn tránh cả một học kỳ, cư nhiên, vẫn là phải đối mặt……

“Đường lớn như miệng cọp, em chưa từng nghe qua sao? Còn loạn xông ra đường lớn như vậy.” Du Chính Dung nói, một mặt kéo nàng đi băng qua đường cái.

Hắn nắm nhanh như vậy, muốn tránh cũng không kịp.

“Có thể buông tay chưa? Giáo, sư?”

Cố ý cường điệu hai chữ cuối, quả nhiên khiến cho Du Chính Dung cảnh giác, buông tay.

Hạ Hiểu Úc xoa xoa cổ tay phải của mình, trừng mắt liếc hắn một cái.

Đôi mắt phượng xinh đẹp, mới thoáng nhìn, khiến cho Du Chính Dung hít một hơi thật sâu.

Làm gương tốt…… Làm gương tốt……

Đã nhịn lâu như vậy rồi, nhẫn thêm vài ngày đi, học kỳ cũng sắp kết thúc.

“Thầy Du?” Hai người bọn họ mất tám chục giây mới khai không được, lúc còn đang nhìn nhau, đột nhiên, xe bus vừa dừng lại bên cạnh, mấy sinh viên vừa đi tới đã lên tiếng chào hỏi: “Thầy, sao thầy lại ở đây?”

Hạ Hiểu Úc qua đi từng bước, ẩn vào trong bóng đêm, khiến cho hai sinh viên nữ trẻ tuổi vừa đi qua, còn rất vui vẻ nhiệt tình chen vào giữa bọn họ.

Lướt qua đỉnh đầu hai nữ sinh đại to nhỏ nói, Du Chính Dung một mặt trả lời, một mặt liếc nhìn bóng dáng cao hơn một cái đầu của mấy cô nữ sinh rời đi.

Trong bóng đêm, hắn không thể dời ánh mắt.

Trên khuôn mặt trái xoan, cái miệng nhỏ như ngọc, biểu lộ một tính cách quật cường. Mặt mày như họa, tuy rằng ánh mắt hay lưu chuyển, không dám nhìn thẳng hắn, như lại….rất mê người, tựa như lần đầu tiên nhìn thấy nàng, chặt chẽ bắt lấy tầm mắt hắn. (@đậu: ngay từ đầu đã  biết ca rất gian xảo, há há!)

Đúng vậy, từ ánh mắt đầu tiên, Du Chính Dung đã sinh ra hứng thú đặc biệt với nàng.

Chỉ là hắn không thể nói, không thể biểu đạt, cái gì cũng không thể làm.

Không sao, qua vài ngày nữa, nàng sẽ không còn là sinh viên của hắn. (@đậu: ca cũng quân tử nhỉ!)

Xe bus vừa đến, Hạ Hiểu Úc cúi đầu tìm tiền lẻ. Lên xe xong, rất nhanh lướt nhìn hắn một cái.

Hắn vẫn là kiên nhẫn trả lời câuu hỏi của học trò, ánh mắt mỉm cười cũng không ngừng lướt qua bóng dáng đó.

Hẹn gặp lại. Hạ Hiểu Úc có chút bối rối, dùng khẩu hình miệng không tiếng động nói.

Du Chính Dung mỉm cười, kiên định gật đầu, giống như đang hứa hẹn chuyện gì rất quan trọng. (@đậu: há há tình trong như đã mặt ngoài còn e nha!)

Nhưng mà, học kỳ đã gần xong, bọn họ rõ ràng sẽ không thể gặp lại, không phải sao?

Phải không?

Làm sau khi bắt đầu nghỉ hè, tự dưng Hạ Hiểu Úc nhận được e-mail của giáo sư, muốn hẹn nàng đi nói chuyện, nàng thiếu chút nữa té xỉu.

Nàng tưởng báo cáo cuối kỳ có vấn đề gì, bị dọa đến toàn thân toát mồ hôi lạnh.

Giang Thành Bân nắm chắc cơ hội duy nhất trước khi nhập ngũ, chạy tới tham dự vòng xoay lữ hành, nàng đành phải cắn răng cắn lợi, một mình một ngựa, giữa ngày ông mặt trời hầm hầm phóng đủ thức tia nắng nóng kinh người, không thoải mái đi vào văn phòng khoa.

Một lần nữa trở lại chỗ này, nàng chỉ cảm thấy…. không hợp nhau,

Nàng là sinh viên hệ ngoại khoa, đi trong khuôn viên đầy phòng nghiên cứu, phòng thí nghiệm, đã thấy vô cùng kỳ cục rồi, hơn nữa nàng luôn quên không được chính mình là… ở lại…., bao nhiêu bạn học của nàng đều đang làm việc.

Đi vào cửa phòng nghiên cứu, tuy rằng cửa chỉ khép hờ, nàng vẫn lịch sự gõ cửa.

“Mời vào.”

Đẩy cửa đi vào, người bên trong đồng thời ngẩng đầu nhìn nàng, nàng sững sờ tại chỗ.

Du Chính Dung ở sau bàn làm việc, đối diện có một cô gái ăn mặc lịch sự, ước chừng hai mươi bảy, tám tuổi, cầm trên tay một quyển sổ nhỏ và bút. Hai người giống như đang thảo luận vấn đề nào đó rất quan trọng, vừa thấy nàng đi vào, cô ta liền im lặng.

“Như vậy không biết có giúp đỡ được không?” Du Chính Dung nhìn nàng cười nhẹ, vĩnh viễn đều nhã nhặn như vậy, nói năng có lễ phép, ngón tay thon dài của hắn di di bút, vừa mỉm cười vừa hỏi.

“Oh nhiều lắm, cám ơn anh, Du giáo sư.” Nàng kia thản nhiên cười, đứng dậy chuẩn bị rời đi.“Nếu có gì thắc mắc, em có thể liên lạc với anh được không?”

“Không thành vấn đề.”

Tên kia giả bộ thu dọn gọn gàng, sau khi cô gái trang điểm kĩ càng kia rời đi, trong phòng còn lưu lại một làn nước hoa. Hạ Hiểu Úc tựa vào tường, trong khoảng thời gian ngắn, không biết nên nói gì.

“Mời ngồi a” Du Chính Dung mỉm cười nói, đôi mắt sau cặp kính không gọng kia, lóe ra sung sướng ý cười. (@đậu: ý cười gian tà thì có!)

“Giáo sư tìm tôi có việc gì? Báo cáo của chúng tôi có phải …… có vấn đề gì không?” Nàng có chút đề phòng hỏi.

Ngồi xuống vị trí mà mỹ nhân kia vừa ngồi, nàng cảm giác có chút không thích hợp.

“Báo cáo không có vấn đề, viết không sai, có thể cầm lại.” Du Chính Dung đứng dậy, ra ngăn tủ tìm báo cáo của hai người bọn họ, thuận tiện lấy một bảng điểm ra,“Em và Giang Thành Bân một tổ đúng không? Muốn biết thành tích học kỳ này không?”

Không nghe thấy tiếng trả lời.

Hắn quay đầu, nhìn thấy Hạ Hiểu Úc đang xem tấm danh thiếp để trên bàn, không có nghe thấy câu hỏi của hắn.

Hắn thừa cơ thưởng thức nàng.

Áo kiểu không tay đơn giản, quần tây cùng giày xăng ̣đan, làm cho cả người nàng toát ra hơi thở dào dạt thanh xuân động lòng người, ngay cả ngón chân nhỏ nhỏ cũng đáng yêu đến vậy, làm cho người ta rất muốn……

Cùng lang cộng chẩm – An An 9.4

Cùng lang cộng chẩm – An An 9.4

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Edit: Coin

************************************

Hắn nói với nàng: Không phải hắn không muốn, mà vì lần đầu tiên trân quý của nàng không nên mất đi trên giường bệnh, hắn sẽ đợi cho thương thế dưỡng tốt rồi, chọn lựa một địa điểm thật lãng mạn, làm cho nàng có thể nhận được lần đầu trong ngoài đều hoàn hảo…

Nàng cười nhu tình như nước, ở trong lòng ngực của hắn rất nhanh ngủ say.

Hắn ôm thân thể ôn hương của nàng, một đêm không ngủ, đầu óc không thể khống chế ảo tưởng lần đầu hoàn hảo của bọn họ…

Khi ánh bình mình le lói xuất hiện, hắn thoáng nghe thấy nàng ở trong mơ thì thầm: “Anh trai, em không sai! Anh ấy xứng đáng là người đàn ông em yêu, anh tin tưởng sự lựa chọn của em đi…Em sẽ không có nhìn lầm đâu! Anh ấy xứng đáng”

Hắn lặng lẽ hôn môi của nàng, nói với nàng: Em không có nhìn lầm, cả đời này anh mãi mãi yêu em![1]

Nàng ở trong mộng, cười sáng lạn, xinh đẹp tựa ánh trăng……

*****************************************************************

Người tâm tình vui vẻ, thương thế cũng phục hồi đặc biệt mau.

An Dĩ Phong chưa đến hai tuần đã xuất viện, nàng dĩ nhiên không thể đi đón, len lén gọi điện cho hắn, hỏi han: “Thân thể anh có thật khỏe hẳn chưa? Không nên ra viện sớm như thế.”

“Dĩ nhiên là tốt lắm rồi.” Hắn lấy giọng 100% chỉ có của An Dĩ Phong nói: “Không tin thì chiều nay em thử xem…”

“Liên lạc sau nhé!” Nàng nhanh chóng gác máy, tay kịch liệt vuốt vuốt ngực, bình phục hô hấp đang loạn thất bát tao.

Nam nhân tà ác này đã làm nàng rối loạn hoàn toàn rồi. Không có cách nào không nghĩ tới hắn, muốn nhìn thấy hắn, ngay cả chỉ là đối mặt nhìn nhau, cũng không muốn tách rời.

Điện thoại vang lên, nàng cười đón máy, nhưng lại là Hàn Trạc Thần ở đầu dây bên kia, vẻn vẹn buông hai câu: “Ta sẽ giúp cô để ý động tĩnh của Khi Dã. Ước định của chúng ta không nên để cho An Dĩ Phong biết.”

“Tôi hiểu.:

Cúp điện thoại, nàng vội vã sửa sang tâm tình, chạy về phía xe cảnh sát đang chờ bên kia đường, tiếp tục đi tuần tra một quán rượu vừa nhận được tin báo ở trong đó có người mang theo vũ khí.

Vừa đặt chân vào trong quán rượu, nàng sợ ngây người.

Quán rượu có thể chứa ba mươi mấy bàn lớn, đều ngồi kín người, nhìn trang phục cùng khí chất, cũng đã biết là dân xã hội đen.

Giữa mấy trăm người, có hai nam nhân một thân hắc y lại như có hào quang, có thể dễ dàng làm kẻ khác chú ý.

Một, ngồi ở trong góc tối, trầm tĩnh đến mức không khí xung quanh cũng không phát ra chuyển động, trang phục màu đen che đậy nội tâm u buồn – Hàn Trạc Thần.

Một, bị mọi người xung quanh vây kín tranh nhau mời rượu, An Dĩ Phong. Áo khoác da đen thể hiện dã tính đậm chất của hắn. Nhất là khi trong mắt nhiễm vài phần men say, bên cạnh bàn thả đầy vỏ chai.

Ngồi cùng bàn An Dĩ Phong còn có một đôi nam nữ mặc y phục màu xanh, nếu không nói chuyện cùng nhau thì lại nhìn nhau mỉm cười…

Tư Đồ Thuần hâm mộ nhìn chằm chằm bọn họ thân mật ngọt ngào

Đến lúc nào nàng mới có thể cùng An Dĩ Phong ở trước mặt mọi người đường hoàng chính chính nắm tay nhau, nhìn nhau mỉm cười?

Thật là tốt biết bao!

Nghĩ có thể mơ tưởng, nhưng con người phải biết điểm dừng.

Nàng có thể ở thật xa nhìn thấy hắn tươi cười như vậy, cũng đủ rồi!

Đám đông nhiệt tình hưng phấn ồn ào rốt cuộc dần an tĩnh, phát hiện ra vị khách lạ, tất cả tầm mắt đều bắn về phía nữ cảnh quan nhỏ bé.

Nàng lặng lẽ lui ra sau, từng bước, từng bước một.

Trốn ở sau lưng tân cảnh sát trưởng khu vực, len lén giương mắt nhìn trộm, bắt gặp ánh mắt nóng bỏng của An Dĩ Phong.

Nàng khó xử cười cười, mặt mày thoáng hiện nét thẹn thùng.

Nhưng hắn đối nàng nháy mắt mấy cái, vẻ mặt lại tràn đầy hưng phấn!


[1] Nguyên văn: cả đời không buông tha em, nghe thật không mùi mẫn

Hắn nói với nàng: Không phải hắn không muốn, mà vì lần đầu tiên trân quý của nàng không nên mất đi trên giường bệnh, hắn sẽ đợi cho thương thế dưỡng tốt rồi, chọn lựa một địa điểm thật lãng mạn, làm cho nàng có thể nhận được lần đầu trong ngoài đều hoàn hảo…

Nàng cười nhu tình như nước, ở trong lòng ngực của hắn rất nhanh ngủ say.

Hắn ôm thân thể ôn hương của nàng, một đêm không ngủ, đầu óc không thể khống chế ảo tưởng lần đầu hoàn hảo của bọn họ…

Khi ánh bình mình le lói xuất hiện, hắn thoáng nghe thấy nàng ở trong mơ thì thầm: “Anh trai, em không sai! Anh ấy xứng đáng là người đàn ông em yêu, anh tin tưởng sự lựa chọn của em đi…Em sẽ không có nhìn lầm đâu! Anh ấy xứng đáng”

Hắn lặng lẽ hôn môi của nàng, nói với nàng: Em không có nhìn lầm, cả đời này anh mãi mãi yêu em![1]

Nàng ở trong mộng, cười sáng lạn, xinh đẹp tựa ánh trăng……

*****************************************************************

Người tâm tình vui vẻ, thương thế cũng phục hồi đặc biệt mau.

An Dĩ Phong chưa đến hai tuần đã xuất viện, nàng dĩ nhiên không thể đi đón, len lén gọi điện cho hắn, hỏi han: “Thân thể anh có thật khỏe hẳn chưa? Không nên ra viện sớm như thế.”

“Dĩ nhiên là tốt lắm rồi.” Hắn lấy giọng 100% chỉ có của An Dĩ Phong nói: “Không tin thì chiều nay em thử xem…”

“Liên lạc sau nhé!” Nàng nhanh chóng gác máy, tay kịch liệt vuốt vuốt ngực, bình phục hô hấp đang loạn thất bát tao.

Nam nhân tà ác này đã làm nàng rối loạn hoàn toàn rồi. Không có cách nào không nghĩ tới hắn, muốn nhìn thấy hắn, ngay cả chỉ là đối mặt nhìn nhau, cũng không muốn tách rời.


[1] Nguyên văn: cả đời không buông tha em, nghe thật không mùi mẫn

Cùng lang cộng chẩm – An An 9.3

Cùng lang cộng chẩm – An An 9.3

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Edit: Coin

************************************

Nàng theo kinh nghiệm, đáp lại hắn, hé miệng, để mặc hắn tùy ý dây dưa bám chặt, câu khởi dục vọng…

Lửa tình nóng bỏng dường như đốt cháy từng tấc da thịt được chạm đến, tay của hắn theo bờ vai nàng trượt xuống từng chút, từng chút một, lướt ngang qua bộ ngực của nàng, vòng eo thon nhỏ, bắp đùi…

Men vào bên trong quần áo, đầu ngón tay lạnh lẽo từ từ mơn trớn dọc bắp đùi, đi lên…

Nàng hoảng sợ, khép chặt hai chân, thân thể phản kháng với đầu ngón tay lạnh lẽo của hắn…

Đang mê man trầm luân, nàng giật mình mở mắt, như vừa tỉnh dậy khỏi giấc mộng, nhìn chằm chằm khuôn mặt gần kề bên mình trong gang tấc.

Đúng là nam nhân ngày ngày đã câu hồn đoạt mộng của nảng đang ôm hôn nàng……

Nàng không khỏi có chút bối rối.

Nàng muốn đem lần đầu tiên của chính mình giao cho hắn, ngay trên giường bệnh này sao?

An Dĩ Phong đón nhận tầm mắt kinh hoàng luống cuống của nàng, buông tha đôi môi nàng: “Làm sao vậy?”

“Không có gì, em……” Nàng dồn dập hít thở, run giọng nói: “Em có chút sợ……”

“Sợ? Em…… Không có cùng anh ta, đã làm?”

Đáy lòng nàng trầm xuống, mở miệng nhưng không thể phát ra tiếng, khuôn mặt vì nghĩ tới cảnh sinh li tử biệt mà hiển hiện nét mất mát, lắc đầu.

An Dĩ Phong rút tay ra khỏi người nàng, chống thân thể ngồi dậy, trong ánh mắt cũng không có sự hưng phấn như nàng tưởng tượng.

Nàng cho là hắn vẫn còn đang tức giận, vội vã giải thích: “Em đã từng nói với anh, em chỉ coi anh ấy như anh trai mình.”

Hắn thở dài, nằm ở trên giường, vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh: “Trễ rồi, ngủ đi.”

Nàng nằm cùng hắn, cố gắng nhớ tới mình đã làm sai điều gì, nhưng càng nghĩ tâm tình càng bấn loạn.

Qua thật lâu, nàng vốn nghĩ An Dĩ Phong đã sớm ngủ, nhưng hắn lại ngoài ý muốn mở miệng: “Lần đầu tiên của em, nên dành cho người có đủ tư cách cưới em.”

“Em không sao cả.” Nàng vươn hai cánh tay ôm chặt eo hắn, càng lúc càng chặt, chỉ có như vậy, lồng ngực của hắn mới có thể chạm đến cảm giác đau đớn trong lòng nàng.

“Nếu như đối với em điều đó không là gì, sẽ không tới bây giờ vẫn còn trong trắng.” Hắn ôm thân thể mềm mại của nàng, cười nói: “Đối với nữ nhân mà mình thật lòng thật dạ yêu thương, đàn ông đều nói mình không cần nàng có phải lần đầu tiên hay không, kỳ thật… Rất quan tâm……Anh không muốn khiến em có ngày hối hận vì hôm nay.”

“Em không hối hận!”

“Em là một cô gái tốt, anh không có phúc cưới được em, cũng không nghĩ phá hư cuộc đời em.”

Nàng dựa vào trong lồng ngực của hắn, tay nắm chặt mền, đem nước mắt toàn bộ nhịn xuống, ép không cho nó chảy ra. “Anh đừng đối xử quá tốt với em như thế.”

“Tiểu Thuần, đừng buông mình theo kích tình chợt đến, phải đi tìm một người đàn ông tốt, gả cho hắn, sinh một hài tử, sống cuộc sống thật tốt. Nữ nhân, cho tới cùng, cũng cần một gia đình, cần một người đàn ông kề cận bên mình cả đời.”

“Em không! Em có thể không cần gia đình, không thuận theo lý luận của đàn ông các anh, em muốn ngày ngày có thể nhìn thấy anh.”

“Em có thể yêu anh trong bao lâu? Một tháng, hai tháng? Một năm, hai năm? Dù có qua tám năm, mười năm, thì sao?  Có thể thế nào? Cuối cùng vẫn không có kết quả.”

Nàng ngẩng đầu lên, trong bóng đêm, ánh mắt của hắn hiển hiện rõ nét cảm giác thê lương đau đớn. Nàng hỏi ngược lại hắn: “Vậy anh có thể yêu em trong bao lâu? Có thể yêu em hơn mười năm không?”

“Không biết.”

Nàng nuốt xuống chua xót trào dâng nơi cổ họng, đầu óc nóng bừng, hạ xuống hứa hẹn: “Nếu anh có thể yêu em hơn mười năm, em sẽ gả cho anh.”

“Mười năm?”

“Đúng, mười năm sau ba em sẽ về hưu, ra nước ngoài dưỡng già, em cũng sẽ từ chức, đi cùng ông ấy.  Đến lúc đó, nếu như anh vẫn còn yêu em, đến tìm em, em sẽ nhất định lấy anh!”

“Lời như thế không thể tùy tiện nói, anh sẽ cho là thật.”

Nàng ngồi dậy, vô cùng kiên quyết nhìn trời: “Tôi, Tư Đồ Thuần xin thể với trời, mười năm sau, chỉ cần anh ấy đến tìm tôi, tôi còn sống sẽ gả cho anh ấy, ngay cả đã chết, trên bia mộ cũng sẽ khắc “ An Dĩ Phong vong thê”.”

Đêm đó, cả đời An Dĩ phong cũng không thể nào quên.

Là lần đầu tiên hắn hiểu được cảm giác chính mình là người đàn ông hạnh phúc nhất thế giới, mặc dù nàng cho hắn một lời hứa hẹn hão huyền dài đến mười năm nhưng tâm hắn vẫn vừa lòng, ít nhất nàng đã đáp ứng gả cho hắn, cho hắn một hy vọng ở tương lai….

Đêm đó, nàng từng vuốt ve lồng ngực của hắn, đỏ mặt hỏi hắn: Rốt cuộc có muốn nàng không?

Khi hắn lắc đầu, máu ở một vị trí thiết yếu sôi trào, thiêu đốt.

Hắn nói với nàng: Không phải hắn không muốn, mà vì lần đầu tiên trân quý của nàng không nên mất đi trên giường bệnh, hắn sẽ đợi cho thương thế dưỡng tốt rồi, chọn lựa một địa điểm thật lãng mạn, làm cho nàng có thể nhận được lần đầu trong ngoài đều hoàn hảo…